Khi chúng tôi viết brand book đầu tiên của Mindful Holdings, câu tagline được chọn là "Kiến tạo cuộc sống An Vui". Đẹp, đúng tinh thần, có chữ Hán Việt mang nhiều tầng nghĩa. Ai cũng gật đầu.

Nhưng trong buổi họp quản lý đầu năm nay, một anh bếp trưởng đã hỏi tôi: "Chị ơi, An Vui nghĩa là gì hả chị? Em đọc trong sổ tay mà vẫn không hiểu."

Câu hỏi làm tôi ngẩn người. Bốn năm, hàng nghìn lần nhắc đến hai chữ này — và tôi không có một câu trả lời gọn gàng.

An không phải là không có bão

Nhiều người hiểu "An" là "yên ổn" — không có sự cố, không có bất ngờ, mọi thứ đâu vào đó. Nhưng nếu vậy, An chỉ là một trạng thái ngắn ngủi và mong manh. Một cuộc đời có bao nhiêu khoảnh khắc thực sự yên ổn?

Chữ "An" mà chúng tôi hiểu, sau nhiều năm, không phải là vắng mặt của khó khăn. Đó là sự ổn định bên trong khi khó khăn đến. Một đội bếp trưởng có đủ bình tĩnh để xử lý một khách phàn nàn — đó là An. Một nhà sáng lập có đủ sáng suốt để không hoảng loạn khi doanh thu giảm ba tháng liền — đó là An. Một nhân viên có đủ tự tin để nói "em không biết, em sẽ hỏi" thay vì giấu — đó là An.

An, nói cách khác, là khả năng chứa được biến động. Nó không đến từ việc né tránh bão tố — nó đến từ việc tập cách đứng vững giữa bão.

Một doanh nghiệp An không phải là doanh nghiệp không gặp khủng hoảng. Đó là doanh nghiệp không tự sụp đổ khi khủng hoảng đến.

Vui không phải là luôn vui vẻ

Còn "Vui" thì sao? Nếu hiểu theo nghĩa đen, "vui" là một cảm xúc tích cực. Cười, thoả mãn, hài lòng. Nhưng cảm xúc tích cực không thể giữ được 24/7, và cũng không nên là đích đến của một doanh nghiệp.

Vui mà chúng tôi muốn hướng đến không phải là vui vẻ thường xuyên — đó là sự thuận lòng. Khi một công việc được làm đúng cách, người làm ra nó cảm thấy thuận. Khi một bữa ăn được phục vụ đúng nhịp, khách cảm thấy thuận. Khi một hợp đồng được ký giữa hai bên minh bạch, cả hai cảm thấy thuận.

Sự thuận không đồng nghĩa với không có căng thẳng. Một ngày bếp bận rộn có thể rất căng, rất mệt — nhưng vẫn thuận, nếu mọi người biết mình đang làm gì, đang làm cho ai, và vì sao.

Vì sao An Vui không phải đích đến

Nếu An là khả năng chứa biến động, và Vui là sự thuận lòng trong công việc — thì An Vui không phải một trạng thái ta đạt được rồi dừng lại. Nó là cách ta sống, cách ta làm, cách ta đối diện với từng ngày.

Một công ty không bao giờ "đã An Vui xong". Một đội ngũ không bao giờ "đã đạt được An Vui". Mỗi ngày, mỗi ca làm việc, mỗi khách hàng, mỗi cuộc họp — đều là cơ hội để thực hành An Vui, và cũng là cơ hội để đánh mất nó.

Điều đó làm An Vui trở thành một kỷ luật hơn là một mục tiêu. Ta không đo An Vui bằng một KPI. Ta thực hành nó — như người ta thực hành thiền, thực hành đạo đức, thực hành một nghệ thuật.

Trả lời anh bếp trưởng

Sau nhiều tuần suy nghĩ về câu hỏi của anh bếp trưởng, tôi viết lại một định nghĩa nội bộ cho An Vui — không phải là tuyên ngôn thương hiệu, mà là một lời nhắc vận hành:

"An Vui là khi chúng ta có thể làm đúng việc cần làm, với sự hiện diện đầy đủ, mà không phải trả giá bằng sức khoẻ, phẩm giá, hay niềm tin của bất kỳ ai trong chuỗi giá trị."

Câu này dài hơn slogan. Nó không đẹp bằng "Kiến tạo cuộc sống An Vui". Nhưng nó cụ thể hơn, và vận hành được. Mỗi quyết định trong công ty có thể được soi qua câu hỏi: quyết định này có làm ai đó mất đi An Vui không? Nếu có, ta đã đi sai hướng.

Slogan tốt nhất không phải là slogan kêu nhất, mà là slogan có thể dùng để ra quyết định.

Một lời tự nhắc

Khi mới bắt đầu hình dung về Mindful Holdings, tôi tưởng An Vui là một đích đến — một ngày nào đó, công ty đủ lớn, đội ngũ đủ vững, hệ thống đủ chín, và tất cả chúng tôi sẽ sống trong An Vui.

Càng ngồi viết brand book, càng nghĩ, tôi hiểu khác. An Vui không đến khi xong việc. Nó đến trong lúc đang làm việc, nếu ta chọn cách làm việc đúng. Mọi ngày đều là cơ hội, và mọi ngày cũng là thử thách.

Anh bếp trưởng kia đã giúp tôi hiểu một điều: slogan viết trong brand book chỉ là điểm bắt đầu. Phần còn lại là cả một đời thực hành.